Chuyển tới nội dung

U.S. Open 2026: Vì sao Wyndham Clark không sử dụng tee ở một số hố?  

Trong golf chuyên nghiệp, việc sử dụng tee tại mọi hố phát bóng gần như là điều mặc định. Dù là driver ở hố par-5 hay gậy sắt tại một hố par-3 ngắn, phần lớn golfer trên PGA Tour đều tận dụng lợi thế nhỏ mà chiếc tee mang lại để tạo ra những cú đánh ổn định hơn. Tuy nhiên, tại U.S. Open 2026 trên sân Shinnecock Hills, Wyndham Clark lại nhiều lần lựa chọn một phương án khác.

Wyndham Clark đã thực hiện cú phát bóng ở hố 1, hố 10 và hố 15 mà không sử dụng tee. Tương tự, ở một số hố par-3 trong suốt tuần thi đấu, Clark cũng đặt bóng trực tiếp lên mặt cỏ thay vì kê trên tee như thông thường.

Lựa chọn dựa trên điều kiện thi đấu

Theo Clark, quyết định sử dụng hay không sử dụng tee phụ thuộc chủ yếu vào loại cú đánh mà anh muốn tạo ra và điều kiện gió trên sân.

Tại các hố par-3, golfer người Mỹ thường vẫn sử dụng tee khi gió xuôi hoặc gió xuôi chéo. Ngược lại, khi phải đánh trong điều kiện gió ngược hoặc gió chéo ngược, anh có xu hướng đặt bóng trực tiếp trên mặt đất.

“Tôi nhận thấy rằng khi đánh ngược gió, việc sử dụng tee đôi khi khiến bóng bay quá cao. Đặt bóng trên mặt đất giúp tôi tạo ra quỹ đạo thấp hơn một chút,” Clark chia sẻ.

Mục tiêu của nhà vô địch U.S. Open là hạn chế độ cao của quỹ đạo bóng nhằm tăng khả năng kiểm soát trong điều kiện gió mạnh, yếu tố thường xuyên xuất hiện tại các sân links hoặc những sân ven biển như Shinnecock Hills.

z7963678015107_2c7516cec02d0dc52c8680f230d4c0bb.jpg (655 KB)

Chiến thuật tương tự cũng được Clark áp dụng ở các hố par-4 khi anh lựa chọn gậy sắt để phát bóng. Trong khi driver luôn được đánh từ tee để tối ưu hóa khoảng cách và khả năng kiểm soát, những cú phát bóng bằng gậy sắt lại được Clark thực hiện trực tiếp từ mặt cỏ. Theo anh, đây là cách hiệu quả để giữ bóng bay thấp và hạn chế ảnh hưởng của gió.

“Điều tôi cố gắng làm là giữ bóng ở dưới gió. Nếu đưa được bóng vào fairway, tôi cảm thấy mình có rất nhiều cơ hội để tấn công,” Clark cho biết.

Các dữ liệu ghi nhận tại vòng đấu cuối cho thấy những cú phát bóng bằng gậy sắt của Clark ở các hố này có góc phóng chỉ từ 6 đến 8 độ và độ cao cực đại dưới 75 feet, thấp hơn đáng kể so với mặt bằng chung trên PGA Tour.

Chiến thuật dành cho số ít golfer

Dù mang lại hiệu quả cho Clark, các chuyên gia cho rằng đây không phải là phương án phù hợp với đa số golfer nghiệp dư. Khác với phần lớn người chơi, Clark sở hữu tốc độ đầu gậy rất cao và khả năng tạo quỹ đạo bóng lớn một cách tự nhiên. Vì vậy, việc giảm độ cao của bóng giúp anh tối ưu khả năng kiểm soát mà không làm ảnh hưởng đáng kể đến khoảng cách.

Ngược lại, nhiều golfer nghiệp dư thường gặp khó khăn trong việc tạo tốc độ và đưa bóng lên không trung. Trong trường hợp đó, tee lại đóng vai trò quan trọng khi giúp cải thiện khả năng tiếp xúc bóng và tạo thêm biên độ sai số cho cú đánh.

Các nghiên cứu thống kê cho thấy người chơi trung bình đạt khoảng cách xa hơn đáng kể khi sử dụng tee với gậy sắt. Dữ liệu từ nhiều nhóm handicap cho thấy khoảng cách trung bình tăng từ 143,4 yard lên 155,3 yard, tương đương gần 12 yard. Lợi thế này xuất hiện ở hầu hết các loại gậy sắt, từ 3-iron đến 9-iron.

Không chỉ gia tăng khoảng cách, việc sử dụng tee còn giúp nâng cao tỷ lệ đánh trúng green tiêu chuẩn (GIR). Theo thống kê, tỷ lệ GIR từ các cú đánh thực hiện trên mặt cỏ đạt 36,2%, trong khi con số này tăng lên 40,7% khi người chơi được phát bóng từ tee.

Bài học từ nhà vô địch U.S. Open

Lựa chọn không sử dụng tee của Wyndham Clark cho thấy ngay cả những chi tiết nhỏ nhất trong golf cũng có thể được điều chỉnh để phục vụ chiến thuật thi đấu.

Tuy nhiên, thay vì sao chép hoàn toàn cách làm của một nhà vô địch major, golfer nghiệp dư có lẽ nên tập trung vào bài học quan trọng hơn: hiểu rõ đặc điểm cú swing của bản thân và lựa chọn giải pháp phù hợp với điều kiện thi đấu thực tế.

0 lượt thích 12 lượt xem

Tin bài khác