Chuyển tới nội dung

Chiêm ngưỡng The Masters qua lăng kính hội họa  

Đằng sau những quy tắc khắt khe của Augusta National, các nghệ sĩ đang dùng cọ vẽ để tạo ra một "luật chơi" của riêng mình.

Khi những cánh hoa đỗ quyên bắt đầu nở rộ báo hiệu mùa xuân về, giới golf không chỉ sôi động bởi những cú swing trên sân cỏ, mà còn bởi những nguồn cảm hứng bất tận trong phòng tranh. The Masters từ lâu đã không còn là một giải đấu thuần túy; nó là một "di sản" đầy mê hoặc, nơi các nghệ sĩ tìm thấy sự giao thoa giữa vẻ đẹp cổ điển và những góc nhìn đầy hóm hỉnh.

Triết lý của sự trào phúng: Golf vốn dĩ rất... phi lý

Nghệ thuật về The Masters không phải lúc nào cũng là những bức chân dung nghiêm nghị. Hãy nhìn lại tác phẩm kinh điển của Bruce McCall trên bìa tạp chí The New Yorker năm 2011: một golfer đang vắt vẻo trên cành cây để thực hiện cú đánh, trong khi hai trọng tài áo xanh đứng dưới đất quan sát một cách đầy trịnh trọng.

5af7ace8c48945d71c98.jpg (214 KB)

Hay bức biếm họa biểu tượng của Edward Sorel trên Sports Illustrated năm 1966, nơi ba huyền thoại Jack Nicklaus, Arnold Palmer và Gary Player cùng chen chúc trong một chiếc Green Jacket duy nhất. Thông điệp ở đây thật rõ ràng: Đừng quá nghiêm trọng hóa mọi thứ. Golf, suy cho cùng, là một "kho đồ chơi" đầy những điều bất ngờ và phi lý, và chính sự phi lý đó làm nên sức quyến rũ vĩnh cửu của nó.

7f3b5c393458b506ec49.jpg (468 KB)

"Chipping Season": Khi sóc chuột làm chủ Amen Corner

Gần đây, giới mộ điệu đang phát sốt với một bức tranh thủy mặc mang tên "Chipping Season" của nữ họa sĩ trẻ Liesel Anne Callahan. Tác phẩm đưa chúng ta đến với một góc nhìn hoàn toàn khác về Amen Corner huyền thoại, nơi không có sự căng thẳng của những cú gạt bóng triệu đô, mà chỉ có... những chú sóc chuột đang chơi golf.

Trong thế giới của Callahan, những quy tắc nghiêm ngặt của Augusta bị xóa bỏ: Những chú sóc chuột mặc quần nỉ xanh và váy sọc hồng điệu đà; túi gậy golf được đặt thản nhiên ngay trên mặt green (điều "cấm kỵ" tại các sân golf thực tế); những chiếc xe điện (golf cart) mái che sọc vàng trắng thong dong đi ngược chiều qua cây cầu Hogan Bridge nổi tiếng.

Tại sao lại là sóc chuột? "Khi nghĩ về một loài động vật biết chơi golf, tôi nghĩ ngay đến sóc chuột. Tôi cũng chẳng biết tại sao nữa," nữ họa sĩ cười nói. Có lẽ chính sự hồn nhiên, không toan tính đó lại là điều mà những người hâm mộ golf đang tìm kiếm giữa một thế giới hiện đại đầy áp lực.

042df3329b531a0d4342.jpg (270 KB)

Sắc xanh và sự tái sinh của mùa xuân

Bức tranh của Callahan là một bản hòa ca của sắc xanh với đủ mọi sắc thái. Nó phản ánh đúng tinh thần của Lawrence, Kansas, nơi cô sinh sống, khi mùa đông vừa đi qua và Masters hiện ra trên màn hình TV như một biểu tượng của sự tái sinh.

"Tôi biết Augusta có rất nhiều quy tắc, nhưng là một nghệ sĩ, tôi thích lấy những gì mình thấy và tạo ra quy tắc của riêng mình," Callahan chia sẻ. Cô không chơi golf, nhưng tình yêu của chồng và không khí náo nức của The Masters mỗi mùa xuân đã khơi gợi trong cô sự sáng tạo đầy trẻ thơ này.

Trong khi những golfer chuyên nghiệp phải tuân thủ các quy tắc trên sân, thì các nghệ sĩ như McCall, Sorel hay Callahan lại nhắc nhở chúng ta về cốt lõi của môn thể thao này: Sự vui vẻ. The Masters không chỉ có sự cạnh tranh khốc liệt; nó còn có những khoảnh khắc để ta mỉm cười, để ta thấy một chú sóc chuột trong bộ đồ golf và nhận ra rằng: Đôi khi, phá bỏ quy tắc mới là cách tốt nhất để tôn vinh vẻ đẹp của một truyền thống.

Xem thêm >>> Golf - Nguồn mỹ cảm bất tận của hội họa

0 lượt thích 1491 lượt xem

Tin bài khác